Sản phẩmTin hot

Tranh Gia Cát Khổng Minh

Tranh Gia Cát Khổng Minh – Khổng Minh Gia Cát Lượng. Ông là một nhà quân sự kiệt xuất thời Tam Quốc. Cả đời ông cúc cung tận tụy, dốc hết sức mình phò tá Lưu Bị. Một lòng khôi phục giang sơn nhà Hán. Cuộc đời và sự nghiệp của Gia Cát Lượng đã trở thành thiên cổ truyền kỳ. Không chỉ ghi chép trong sử sách, mà còn được khắc họa qua thơ ca và các tác phẩm văn học.

Tranh thủy mặc Quan Công – Quan Vân Trường

Fanpage: Hiệp Hội Tranh Việt

LIÊN HỆ ĐẶT TRANH: Gọi 0967.491.113 Hoặc Zalo

Danh mục

Thiên tài Gia Cát Lượng: Nhìn thấu ý Trời, một đời trung nghĩa

Gia Cát Lượng chưa ra khỏi lều cỏ đã biết trước thiên hạ sẽ chia ba, đây là Thiên ý. Nhưng Lưu Bị mang trong mình huyết thống hoàng tộc, cảm thấy bản thân phải có trách nhiệm gây dựng lại nhà Hán. Một lần nữa nhất thống thiên hạ, chấn chỉnh lại khí thế uy hùng của vương triều nhà Hán. Gia Cát Lượng biết rõ việc làm ấy là trái với ý Trời nhưng vì để cảm tạ ân nghĩa ba lần viếng thăm lều cỏ của Lưu Bị. Mà ông đã một lòng một dạ giúp Lưu Bị thực hiện ước mơ.

Ngọa Long Tiên Sinh
Ngọa Long Tiên Sinh

Trong suốt những tháng năm theo phò tá chủ công, Gia Cát Lượng có thể nói là đã tận tâm tận lực, một lòng trung nghĩa. Từ chỗ Lưu Bị không có lấy một mảnh đất cắm dùi, đến khi có được chút vốn liếng chính trị, đặt chân ở Kinh Châu, cuối cùng dựng nên nhà Thục Hán ở một dải Xuyên Thục. Sau khi gây dựng được nước Thục, Gia Cát Lượng tiếp tục giúp Lưu Bị vận trù sách lược, liên Ngô kháng Tào, huấn luyện binh sĩ tích cực tác chiến, vì sự lớn mạnh của giang sơn mà chế định ra hàng loạt chính sách, vì dân vì nước mà hao tâm tận lực.

Sau khi Quan Công mất – Tranh Gia Cát Khổng Minh

Sau khi hay tin Quan Vũ bị Đông Ngô sát hại. Lưu Bị vì quá đỗi đau lòng đã dốc toàn bộ binh lực nước nhà thảo phạt Đông Ngô, báo thù cho nghĩa đệ. Lúc này, Gia Cát Lượng vì hiểu được ý Trời nên khi khuyên can vài lượt chẳng thành đã để im cho Lưu Bị xuất chinh. Gia Cát Lượng vốn là người tu Đạo, có thể nhìn thấu được lịch sử, ý Trời. Ông biết câu chuyện nghĩa khí của ba anh em Lưu, Quan, Trương cần phải được diễn xuất đến tận cùng để đặt định cho nội hàm chữ “Nghĩa” trong tương lai. Mà “Nghĩa” thì phải có thủy có chung.

Dẫu Đông Ngô không thể bị tiêu diệt (ý Trời là chia ba thiên hạ). Đẫu Lưu Bị có bại trận đến đổ bệnh đi nữa thì đó cũng là vì để tận lực đặt định văn hóa cho tương lai. Nói cách khác, chuyện đánh Đông Ngô cũng chính là thành tựu nhân cách cho Lưu Bị vậy. Khổng Minh biết vậy nên thuận theo ý Trời. Chẳng phải đó cũng là biểu hiện của trung nghĩa hay sao?

Trận thua Di Lăng của Lưu Bị – Tranh Gia Cát Khổng Minh

Trong “Tam Quốc diễn nghĩa” có kể một chi tiết đáng chú ý khẳng định rằng Gia Cát Lượng biết trước được trận thua ở Di Lăng của Lưu Bị. Kể rằng khi Mã Lương mang bản đồ vẽ quân trại mà Lưu Bị bố trí (40 trại kéo dài 700 dặm). Gia Cát Lượng thở dài một tiếng, biết rằng quân Thục tất sẽ bại. Mã Lương lại hỏi Khổng Minh kế sách ứng đối một khi quân Ngô thừa thắng đuổi tràn sang Thục.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Quan Công
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Quan Công

Khổng Minh ung dung đáp: “Chúa thượng nếu có thua nên chạy về thành Bạch Đế mà lánh. Khi ta vào Xuyên đã phục sẵn mười vạn quân ở bến Ngư Phúc rồi”. Sau này quả nhiên mọi chuyện đúng như Khổng Minh dự liệu. Nếu không sớm biết được ý Trời, thiên tượng, làm sao Khổng Minh có thể đặt trận đồ Bát Quái (mà ông gọi là 10 vạn quân) ở bến Ngư Phúc đây?

Cúc cung tận tụy – Tranh Gia Cát Khổng Minh

Lưu Bị bại trận, cố thủ thành Bạch Đế, trước khi mất gửi gắm Lưu Thiện cho Gia Cát Lượng và căn dặn: “Tài thừa tướng gấp mười Tào Phi tất yên định được nhà nước, làm nên việc to. Đối với con trẫm, có thể giúp được thì giúp, bằng không thì ngươi nên làm chủ Thành Đô đi!”. Trong “Tam Quốc diễn nghĩa” miêu tả lại biểu hiện của Gia Cát Lượng khi đó như sau:
Khổng Minh nghe nói rụng rời, mồ hôi đổ ra khắp mình, lạy xuống đất, khóc mà nói rằng:
– Chúng tôi đâu dám chẳng hết sức chân tay, dốc niềm trung trinh, kỳ cho đến chết mới thôi!
Nói đoạn dập đầu xuống đất, máu chảy đầy mặt.

Có người cho rằng hành động này của Gia Cát Lượng là giả tạo. Chẳng qua là sợ bị Lưu Bị chém đầu nên cố tình làm như vậy. Thực ra, nếu dùng quan niệm đã ít nhiều biến dị của thời đại ngày nay. Đánh giá những câu chuyện của cổ nhân thì người ta không thể nào hiểu được thế nào là khí tiết, là trung nghĩa. Cổ nhân rất trọng trung, tín, nghĩa, lễ, mỗi hành động, lời nói đều là chân thành xuất phát ra từ nội tâm. Lưu Bị thể hiện lòng trọng dụng Khổng Minh đến độ có thể nhường lại cả cơ đồ cho ông. Nhưng Khổng Minh ngược lại cũng thể hiện lòng trung trinh tiết liệt, mãi mãi làm một trung thần. “Cúc cung tận tụy đến chết mới thôi” như chính lời ông nói sau này.

Phò tá con trai Lưu Bị

Sau khi Lưu Thiện lên ngôi, Gia Cát Lượng biết rõ nước Thục vốn không thể diệt được nước Ngụy. Cũng không thể nào thống nhất được thiên hạ. Nhưng ông vẫn một lòng một dạ gắng sức hoàn thành tâm nguyện cuối cùng chưa được thực hiện của Tiên chủ Lưu Bị. Sáu lần ra Kỳ Sơn thảo phạt nước Ngụy, Khổng Minh đều không thể lật ngược ý Trời. Mỗi lần là một nguyên nhân khác nhau khiến ông phải trở về không công. Nhưng dù vậy, bạn đọc để ý rằng lần nào quân Thục cũng trở về toàn vẹn. Không đến nỗi bị đánh cho không còn một binh một tốt.

Đông Phong - Xích Bích
Đông Phong – Xích Bích

Đó là bởi Gia Cát Khổng Minh đã liệu trù được từ trước. Luôn để lại một con đường lui, đôi khi là chủ động rút lui mà nghĩ kế khác. Đó chẳng phải là vì Gia Cát Lượng quá trung thành với nhà Thục mà hành sự đặc biệt cẩn trọng đó sao?
Gia Cát Lượng không diệt được nước Ngụy, ấy cũng là ý Trời. Mỗi lần xuất binh ra Kỳ Sơn hầu như chắc chắn sẽ phải thất bại. Nhai Đình, một vùng đất hiểm, Mã Tốc được giao trấn giữ rồi để mất. Người ta cũng đổ mọi trách nhiệm lên đầu Gia Cát Lượng.

Thân Ngô diệt Tào Ngụy

Nhưng nhìn ở một khía cạnh khác, Nhai Đình cũng là tử huyệt, bốn mặt đều nằm trong vòng vây của quân Ngụy. Dẫu là ai ra giữ đi nữa thì thất thủ cũng là chuyện sớm muộn thôi. Vả lại Việc Gia Cát Lượng cho Mã Tốc vốn thích khoác lác trấn giữ Nhai Đình cũng có dụng ý rất sâu xa. Mã Tốc đã để lại một bài học cảnh tỉnh hậu nhân: kẻ thích khoác lác, nói quá sự thật tuyệt đối đừng trọng dụng. Hỏi Gia Cát Lượng có biết Mã Tốc vốn không thể làm nên việc lớn không? Tất nhiên là có, nhưng ông vẫn lại để Mã Tốc diễn một vai này vậy. Bởi vì đơn giản là hậu nhân cũng cần có một bài học giáo huấn.

Gia Cát Lượng cả một đời hành trọng cẩn trọng. Điều ông phải cân nhắc đến không chỉ là tình huống và biến hóa của thời cuộc. Khi đó mà còn cần phải thuận theo Thiên ý, lại còn phải lưu lại văn hóa cho tương lai về biểu hiện Nhân – Lễ – Nghĩa – Trí – Tín. Trung hiếu tiết nghĩa. Có thể nói Gia Cát Lượng đã vì tương lai của con người mà cúc cung tận tụy, dốc cạn tâm cơ. Chỉ vì hai chữ “trung nghĩa” mà từ sau khi xuống núi cho đến khi mất ở gò Ngũ Trượng. Ông đã phải dùng hết năng lực của mình mà diễn giải. Dù là trong sinh hoạt thường ngày hay là các chiến dịch quân sự. Tấm lòng trung nghĩa của Gia Cát Lượng luôn sáng tỏ như nhật nguyệt.

Tam Cố thảo lư – Ba lần đến lều cỏ

Trong “Tam cố mao lư” – Lưu Bị 3 lần đến lều tranh cầu hiền

Trong “Tam Quốc diễn nghĩa”, Lưu Bị là bậc hiền sỹ luôn trọng dụng và cầu khát hiền tài. Từ Thứ vì trân trọng tấm lòng của Lưu Bị nên đã tiến cử Gia Cát Lượng cho ông. Từ Thứ nói:
– Trong vùng này có một bậc kỳ tài ở tại Long Trung, cách Tương Dương hai mươi dặm. Nếu được người đó, không khác gì nhà Chu được Lã Vọng nhà Hán được Trương Lương.
Lưu Bị hỏi:
– Tài đức người đó so với tiên sinh thế nào?
Từ Thứ đáp:
– Tôi mà so với người đó, khác nào ngựa hèn sánh với kỳ lân, quạ đen sánh với phượng hoàng. Người đó thường ví mình với Quản Trọng, Nhạc Nghị. Cứ như ý tôi, Quản, Nhạc còn kém xa. Người đó có tài ngang trời dọc đất, thiên hạ chắc chỉ có một không hai.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Tam Cố thảo lư
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Tam Cố thảo lư

“Bậc kỳ tài” mà Từ Thứ nhắc đến chính là Khổng Minh Gia Cát Lượng. Từng được Tư Mã Huy ca ngợi là “có thể sánh ngang với Khương Tử Nha. Làm nên cơ nghiệp 800 năm của nhà Chu và Trương Tử Phòng làm nên cơ nghiệp 400 năm của nhà Hán”.

Ngọa Long – Phượng Sồ – Tranh Gia Cát Khổng Minh

Thời ấy, các bậc danh sĩ ở Kinh Châu lan truyền một câu nói: “Ngọa Long (ý chỉ Gia Cát Lượng) và Phượng Sồ (ý chỉ Bàng Thống), ai có được một trong hai người ấy sẽ có cả thiên hạ!”. Và quả thật, Lưu Bị nhờ có Gia Cát Lượng mà có thể tay trắng gây dựng sơn hà, nhưng đó là chuyện sau này. Còn hôm nay, sau lời tiến cử của Từ Thứ, Lưu Bị vì muốn thuyết phục Gia Cát Lượng mà không ngần ngại ba lần tới lều tranh cầu kiến, trở thành điển cố “tam cố thảo lư” nổi tiếng sau này.

Lần đầu đến Long Trung tìm gặp Gia Cát Lượng

Lưu Bị đã được nghe những người nông phu hát:
Giời xanh như tán lọng tròn
Đất kia chằn chặn như bàn cờ vuông
Người đời đen trắng đôi phường
Kẻ đi người lại tranh đường nhục vinh
Kẻ vinh chỉ biết mình sung sướng
Người nhục kia vất vưởng vất vơ…
Nam Dương có bậc ẩn cư
Nằm co ngủ kỹ thờ ơ việc đời.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Tam Cố thảo lư 1
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Tam Cố thảo lư 1

Đây là bài thơ của Gia Cát Lượng có tên “Thương thiên như viên cái” (Trời xanh như cái lọng tròn). Lời thơ đã thể hiện tâm thái của một người tu Đạo ẩn cư. Hiểu rõ thế sự thời cuộc nhưng lại tránh xa chốn hồng trần ô trọc. Không màng vinh nhục, không cầu công danh.
Lần thứ nhất, Lưu Bị tìm đến mời Gia Cát Lượng thì ông lại đi vắng, đành buồn bã trở về.

Lần thứ hai, Lưu Bị cho người đi hỏi thăm – Tranh Gia Cát Khổng Minh

Biết Gia Cát Lượng đang ở nhà ông liền vội vàng lên ngựa, Quan Vũ, Trương Phi cũng đi theo tùy tùng. Bấy giờ, đang thời tiết mùa đông, khí trời rét buốt, mây xám nghịt trời. Ba người đi chưa được vài dặm, bỗng nhiên trời nổi cơn gió bấc. Tuyết bay phơi phới, núi tựa ngọc gieo, rừng như bạc rắc.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Tam Cố thảo lư 2
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Tam Cố thảo lư 2

Trương Phi nói:
– Giời rét, đất đóng băng, đánh nhau còn chẳng được, lại phải lận đận đi cầu người vô ích làm chi! Không bằng trở về Tân Dã, tội gì mà dầm mưa dãi tuyết thế này!
Lưu Bị nói:
– Chính ta muốn làm cho Khổng Minh biết đến lòng nhiệt thành của ta. Các em có sợ rét thì hãy về trước.
Nhưng đến nơi chỉ gặp Gia Cát Quân, là em của Gia Cát Lượng. Lưu Bị bèn viết một phong thư như sau:
“Bị tôi lâu nay hâm mộ cao danh, đã hai lần đến yết kiến đều không được gặp phải trở về, ân hận vô cùng.

Lần thứ hai cũng không gặp được Gia Cát Lượng, Lưu Bị bèn viết một phong thư để lại.

Lần thứ ba là tới mùa xuân năm sau – Tranh Gia Cát Khổng Minh

Lưu Bị cho người chọn ngày lành tháng tốt, trai giới tắm rửa. Xông hương 3 ngày, rồi lên đường yết kiến Khổng Minh. Đến nơi, thấy Khổng Minh đang nằm ngủ trên chiếc chõng ngoài hiên. Lưu Bị không dám kinh động đánh thức. Chỉ chắp tay đứng chực dưới thềm chờ đợi.
Một lúc lâu, Gia Cát Lượng tỉnh dậy, ngâm nga mấy câu thơ:
Mơ màng ai tỉnh trước,
Bình sinh ta biết ta.
Thềm tranh giấc xuân đẫy,
Ngoài song bóng xế tà.

Đây là bài thơ “Vô đề” của Gia Cát Lượng.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Tam Cố thảo lư 3
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Tam Cố thảo lư 3

Khi hay tin Lưu Bị đang chờ bên ngoài, Gia Cát Lượng vội mặc áo đội khăn chỉnh tề ra đón. Lưu Bị thấy trước mắt là một người mình cao tám thước, mặt đẹp như ngọc, hình dáng thanh thoát như tiên nhân.

Lưu Bị nghe Gia Cát Lượng nói về kế sách định quốc an bang thì trong lòng vô cùng kính phục. Muốn mời Gia Cát Lượng xuống núi mưu tính đại sự. Gia Cát Lượng thấy Lưu Bị thật lòng tha thiết nên đã hiến kế thiên hạ chia ba cho ông. Lại sai tiểu động lấy địa đồ ra rồi nói:
– Đây là địa đồ năm mươi bốn châu ở Tây Xuyên. Tướng quân muốn thành nghiệp bá, thì phải nhường thiên thời cho Tào Tháo ở phía bắc, nhường địa lợi cho Tôn Quyền ở phía nam, còn tướng quân thì nắm vững lấy nhân hoà. Trước hãy chiếm Kinh Châu làm nơi căn bản, sau lấy đến Tây Xuyên để dựng cơ đồ. Hình thành cái thế chân vạc, rồi sau mới tính đến Trung Nguyên được.

Gia Cát Lượng thấy Lưu Bị thật lòng tha thiết nên đã hiến kế thiên hạ chia ba cho ông.

Chỉ qua cuộc đàm luận này cũng đủ thấy Khổng Minh đã biết trước tình thế thiên hạ sẽ chia ba. Người sau có thơ khen rằng:
Dự Châu đang oán bước đường cùng
Nay tới Nam Dương gặp Ngọa Long,
Muốn biết sau này chia thế vạc,
Địa đồ cười trỏ, đứng mà trông!

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Gia Cát trấn ải
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Gia Cát trấn ải

Gia Cát Lượng chỉ ở trong lều tranh mà có thể thấu tỏ tương lai, quả là bậc kỳ tài hiếm có. Mặc dù là một bậc ẩn sỹ, nhưng vì cảm phục tấm lòng thành của Lưu Bị mà ông đã nguyện dốc lòng làm quân sư cho Lưu Bị. Năm ấy, Gia Cát Khổng Minh mới tròn 27 tuổi.

Cách đánh giá con người của Gia Cát Khổng Minh – Tranh Gia Cát Khổng Minh

“7 cách nhìn người” là 7 hạng phẩm chất đặc biệt cần có đủ của một người làm tướng được Gia Cát Lượng đưa ra trong “Tương Uyển”. Nhưng xem ra, trong cuộc sống hiện đại của chúng ta ngày nay, nó vẫn có tác dụng ở rất nhiều lĩnh vực.
7 phẩm chất đặc biệt này có thể khái quát lại là: Chí, biến, thức, dũng, tính, liêm, tín

Dùng đúng sai để hỏi nhằm xem xét chí hướng của đối phương

Câu này có ý nghĩa là đưa ra vấn đề đúng sai rõ ràng để hỏi đối phương nhằm xem xét chí hướng của đối phương như thế nào. Thái độ có đặc điểm gì, cũng là để xem lập trường của người này. Muốn đánh giá một người có đáng trọng dụng hay không, đầu tiên phải hiểu được cách nhìn nhận của người đó có phải tích cực, chính xác hay không?
Bởi vì trung thành là điều quan trọng nhất, cũng là yếu tố cơ bản nhất. Kẻ làm tướng nếu như không phân biệt rõ địch và ta thì hậu quả là vô cùng thảm hại. Theo Gia Cát Lượng, “chí” là yếu tố đứng đầu.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Cầu gió Đông
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Cầu gió Đông

Dùng nhiều câu hỏi để truy vấn xem khả năng ứng biến của đối phương

Đưa ra một vấn đề rồi cùng tranh luận với một người sẽ có thể thấy rõ được khả năng ứng biến nhanh nhạy của một người. Người có khả năng ứng biến giỏi, nhanh nhạy họ có thể chuyển bại thành thắng. Mở một con đường mới cho bản thân và người đi theo mình. Ở vào những tình huống tưởng như không có lối thoát nhưng họ vẫn tìm được con đường ra.

Dùng mưu kế của mình để đánh giá kiến thức của đối phương

Trong công việc kinh doanh, vấn đề con người là vấn đề quan trọng hàng đầu. Có nhà kinh doanh thành đạt cho rằng. Cách dùng người tốt nhất là ủy quyền và kín đáo xem xét. Tức là cho nhân viên một số quyền hạn để họ có một khoảng không hoạt động nhưng sẽ kín đáo giám sát quá trình làm việc của anh ta.
Thứ nhất xem xét khả năng và hiểu biết của anh ta khi xử lý công việc. Thứ hai là xem xét thái độ làm việc của anh ta. Thứ ba nếu thấy anh ta lệch khỏi quỹ đạo có thể kịp thời ra tay uốn nắn, ngăn chặn tổn thất.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Tư Mã Ý thoát nạn hàng Thượng Phương
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Tư Mã Ý thoát nạn hàng Thượng Phương

Đặt ra những tình huống nguy khốn xem dũng khí của đối phương

Ý nghĩa của câu này là đưa ra những sự tình nguy khốn. Khó giải quyết để tìm hiểu dũng khí và khả năng quyết đoán của đối phương. Điều này rất quan trọng đối với những người làm tướng, những người đứng đầu.
Trong hoạn nạn có thể thấy được chân tình, gặp được khó khăn quẫn bách sẽ biết được dũng khí và quyết đoán của một người. Đứng trước áp lực, khốn quẫn ở trước mặt, thách thức ở ngay trước mặt. Sự tình biến hóa mới có thể nhìn thấy được dũng khí của một người.

Dùng rượu để xem tính tình của đối phương – Tranh Gia Cát Khổng Minh

Cùng một người uống rượu có thể thấy được phẩm tính của một người. Có người sau khi uống rượu lải nhải mãi không thôi. Đối với người này đừng nên tiết lộ bí mật gì, đặc biệt là bí mật quốc gia đại sự, bí mật của công ty… Có người uống rượu xong lại không có đủ lực để khống chế bản thân, đánh mất lý trí. Những người này đều là khó làm thành việc lớn.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Gia Cát xuất sơn
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Gia Cát xuất sơn

Dùng lợi lộc công danh để xem liêm chính của đối phương

Một người quản lý ở công ty lớn chia sẻ rằng, khi dùng người hay cần chọn người thân tín. Ông sẽ cho người đó nhiều cơ hội làm ở những chức vụ có thể chiếm được những món lợi nhỏ để xem xét sự thanh liêm của họ.
Từ đó hiểu đúng về bản chất con người họ mà giao cho họ những trọng trách lớn hơn, những chức vị chủ chốt. Người thanh liêm thường lại có lòng tự trọng cao, biết nhìn lại bản thân nên. Làm việc hết mình không vị tư, cho nên đây cũng là yếu tố quan trọng.

Tranh Gia Cát Khổng Minh - Ngọa Long tọa cầm
Tranh Gia Cát Khổng Minh – Ngọa Long tọa cầm

Giao việc và cho đối phương tự hẹn khoảng thời gian sẽ hoàn thành để xem chữ tín của họ

Muốn biết khả năng giữ chữ tín của một người đạt đến mức nào. Đừng ngại dùng cách này, giao cho họ một công việc và hãy để họ tự đưa ra khoảng thời gian sẽ hoàn thành công việc này. Sau cùng xem thời gian hoàn thành có đúng như thời gian đã hứa hay không.
Nếu như họ giữ đúng thời gian như đã hứa thì họ là người biết giữ chữ tín. Ngược lại nếu như không đúng thời gian đã định thì thành tín của người này có vấn đề.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button